Đức An
những gì không cho phép quên

năm Bính Ngọ·Ghi chú № 3

Khi sắp ba mươi lăm

Sáng nay tôi ngồi uống cà phê ở ban công, nhìn xuống con hẻm vẫn còn ngái ngủ, và nhận ra một điều rất bình thường: tôi sắp ba mươi lăm.

Không có gì đổ vỡ. Không có gì rực rỡ. Chỉ là một con số.

Nhưng cái con số đó cứ nằm im trong đầu suốt mấy tuần nay, không gây đau, không gây sợ, chỉ cứ ở đó như một viên sỏi trong giày mà mình lười cúi xuống lấy ra.

Tôi từng nghĩ tuổi ba mươi sẽ đến với một cái gì đó rõ ràng. Một cái mốc, một cú vấp, một quyết định lớn. Hóa ra nó đến rất êm. Êm như một bản cập nhật hệ điều hành chạy ngầm lúc nửa đêm — sáng mai mở máy lên, mọi thứ vẫn vậy, chỉ là có vài thứ chạy hơi khác, và mình không nhớ rõ là từ bao giờ.

Bạn bè tôi giờ chia thành mấy nhóm. Nhóm đã có hai con và nói chuyện về trường mẫu giáo song ngữ. Nhóm vẫn còn ở các công ty lớn, lên senior, lên lead, rồi bắt đầu im lặng trên Facebook. Nhóm đã nghỉ, đi dạy yoga, mở quán cà phê, hoặc về quê. Và nhóm như tôi — vẫn ngồi đây, vẫn viết code, vẫn còn một cái side project dở dang mà ba năm rồi chưa deploy.

Tôi không thấy ai trong số đó là sai. Đó là điều mới. Hồi hai mươi tám, tôi còn xếp người khác vào các ô: thành công, an phận, bỏ cuộc. Bây giờ thì không. Mỗi người đang đi qua đời họ theo nhịp của họ, và cái nhịp đó không phải để tôi chấm điểm.

Cái thay đổi lớn nhất ở tuổi này, tôi nghĩ, không phải là biết thêm điều gì. Mà là bớt phán xét. Bớt rất nhiều.

Cũng có những đêm tôi tỉnh giấc lúc ba giờ sáng và nằm nghĩ về những thứ mình chưa làm. Một cuốn sách chưa viết. Một chuyến đi chưa đi. Một câu nói chưa nói với cha. Nhưng cảm giác đó không còn dữ dội như hồi hai mươi sáu. Nó giống như mình mở một cái tab cũ trong trình duyệt, đọc lại, rồi đóng lại. Vẫn ở đó. Nhưng không còn là cấp cứu.

Có lẽ đó là điều mà người lớn hơn tôi đã cố nói với tôi mười năm trước, mà tôi không nghe. Rằng phần lớn những thứ mình lo sẽ tự giải quyết, hoặc tự mất đi, hoặc trở thành một phần của mình mà mình không còn nhận ra là vấn đề nữa.

Sáng nay con hẻm thức dậy chậm. Bà bán xôi đi qua, đẩy xe lạch cạch. Một con chó nằm giữa đường, không thèm tránh ai. Tôi nghĩ: ừ, ba mươi lăm. Cũng được. Có lẽ mình đã chuẩn bị từ lâu rồi mà không biết.