Đức An
những gì không cho phép quên

Tôi là Đức An. Ba mươi tư, đang ngồi ở Sài Gòn. Trang này là chỗ tôi ghi lại những thứ đời sống không cho phép quên — về nghề, về tuổi, về những người đi qua, về những phiên bản cũ của chính mình.

Mới nhất

Tốt nhưng chưa đúng

Tôi thường làm chuyện mà mình cho là đúng — rồi áp nguyên cái thiên kiến của mình cho người khác, mà không thật sự chịu lắng nghe. Mong muốn của mình đôi khi không phải cái người ta mong đợi.

· bài học tiếp tục đọc →
Trước đó

Tháng Tám, 2026

Khi sắp ba mươi lăm

Không có gì đổ vỡ, không có gì rực rỡ. Chỉ là buổi sáng nào tỉnh dậy cũng thấy mình đang đứng ở một cái dốc rất thoải, mà nhìn xuống không rõ chân...

tuổi 35 · suy ngẫm · khủng hoảng nhân sinh · đời sống

Tháng Bảy, 2026

Người bạn đã rời nghề

Hùng nghỉ làm dev cách đây hai năm. Giờ anh trồng rau ở Đà Lạt. Tôi không viết bài này để nói anh đúng hay sai — tôi viết vì câu anh nói lúc chia...

burnout · nghề lập trình · chậm lại · bạn bè

Cha tôi không hỏi

Mỗi lần về quê, cha tôi không hỏi tôi đang làm gì, lương bao nhiêu, khi nào lấy vợ. Hồi trẻ tôi nghĩ ông không quan tâm. Bây giờ tôi mới hiểu, có...

gia đình · cha · quê · văn hóa việt